Review Sách: Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ, Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ

Chẳng phải chạy bộ hay là một người viết nhằm đọc cuốn sách này, vị trên vớ cả, đó là tự chuyện của một người bước đầu hành trình sống trọn vẹn.

Bạn đang xem: Tôi nói gì khi nói về chạy bộ

Murakami viết cuốn sách này vào thời điểm năm 2007, thời khắc đó, ông đã tất cả trên chục đầu sách xuất phiên bản được yêu thích. Tôi nói gì khi nói đến chạy bộ khá khác biệt với mọi gì ta từng biết về ông trong Rừng Nauy, 1Q84, Kafka bên bờ biển… 


 Đây chưa hẳn câu chuyện kịch tính và thu hút mà là rất nhiều chương từ bỏ sự về quãng đời “làm nhà văn” của mình. Về chuyện ông suy nghĩ gì khi bước đầu bước chân vào tuyến phố viết tè thuyết, và làm sao ông sinh sống được cùng với nghề viết lách toàn thời gian này, và dĩ nhiên cả chuyện chạy cỗ đã tác động đến chuyện đời viết lách của ông như thế nào. 

“Không bắt buộc là bạn chạy bộ hay viết lách để ban đầu đọc và hiểu được cuốn sách.”

*
*
*
*

Chạy hằng ngày để nâng cấp tầm của mình, viết hằng ngày để nhỏ chữ khủng phổng

“Với tôi, chạy cỗ là rèn luyện, đồng thời là một trong những ẩn dụ. Chạy ngày này qua ngày khác, tích góp những cuộc đua, từng chút một tôi nâng cao chuẩn, bằng phương pháp vượt qua từng nút độ cơ mà tôi nâng bản thân lên. Ít tuyệt nhất thì kia là nguyên nhân để tôi dốc mức độ mình ngày nay qua ngày khác: để cải thiện tầm mức riêng rẽ của mình”. 

Bền bỉ vẫn luôn luôn là kín để thành công. Ở cái tuổi 70, người sáng tác của Rừng Nauy vẫn luôn dồi dào sức cây viết như thế. Mỗi cửa nhà của ông vẫn không chấm dứt làm người đọc say mê. 

Càng đọc, cuốn sách Tôi nói gì khi nói đến chạy cỗ càng khiến bạn bất ngờ, cùng thấm. Bạn sẽ nhận ra ẩn dưới những điều cơ bản của chuyện luyện tập chạy bộ, chuyện viết, mà còn là một những mẩu chuyện về triết lý sinh sống của một bên văn Nhật tân tiến thành công: gói trong 2 từ: đơn giản dễ dàng và bền bỉ. 

Cuốn sách chỉ hơn 200 trang, mỏng mảnh và rẻ hơn bất cứ cuốn sách như thế nào của Murakami. Nhiều người tuyệt hảo với cuốn sách vị lối đề cập mộc mạc, dễ dàng nắm bắt và đơn giản đến bất ngờ. 

Thực ra, ví như ai từng đọc những bài chất vấn Murakami, sẽ thấy cuốn sách làm phản chiếu tính phương pháp của ông khá rõ ràng. Ko kể đời thực, ông chưa lúc nào phức tạp tuyệt màu mè. Và nguyên nhân mà ông kết thúc việc kinh doanh riêng đang khá ổn định để tập trung vào bài toán viết lách toàn thời gian cũng dễ dàng và đơn giản và ví dụ như thế: sẽ là để sống vừa đủ với thiết yếu mình. 

Có lẽ thế cho nên mà theo từng bước một chạy, theo từng nhỏ chữ, biện pháp tác giả tận thưởng và quan gần kề từ thẳm sâu phía bên trong theo từng bước đi đánh dấu xuống đường, từng con chữ lưu lại xuống trang giấy, những cuộc sống trong truyện hiện nay ra, và bước vào với công chúng.

Nếu là fan của Haruki Murakami thì chắc "Tôi Nói Gì Khi nói về Chạy Bộ" vẫn hiển nhiên chễm chệ mở ra trên kệ sách của bạn, bởi thế nào thì nó dường như vẫn buộc phải cho "bộ sưu tập" sách thuộc tác giả yêu thích. Nhưng lúc không phải fan thì liệu quyển sách này còn có trở thành lựa chọn của chúng ta khi ngoại trừ kia không ít tựa sách được để với cái thương hiệu nghe cuốn hút và còn trình bày bắt mắt hơn? 

Một cuốn từ bỏ truyện của tè thuyết gia về chạy bộ sẽ sở hữu được điểm gì sệt biệt? Murakami sẽ hóa phép nuốm nào vào văn chương của chính mình từ những bước chạy, để cửa nhà trở đề nghị thu hút và khiến nhiều tác giả, bạn viết không ngớt lời sử dụng nhiều quyển sách này trên các diễn đàn? Họ sẽ học được gì ở cưng cửng vị của một người viết? trung thực thì, quyển sách này không có gì to tát cả, cũng bắt buộc tìm thấy bất cứ sự nhiệm màu xuất xắc vô thực nào, duy duy nhất Murakami luôn tiến về phía trước trên tuyến đường đua marathon, bằng rất nhiều nỗ lực.

*

Cuộc sống của Murakami là hồ hết ngày thật dễ chịu, “khi trời lạnh, tôi ngồi vô trong bàn, viết đầy đủ thứ… Tôi chạy chừng một giờ từng ngày, sáu ngày một tuần. Tôi chạy trong giờ đồng hồ nhạc Lovin’ Spoonful phát ra từ mẫu Walkman cũ bên đường bờ biển khơi Hawaii”, nhưng thiết yếu những điều bình dân mộc mạc ấy đã đóng góp thêm phần không nhỏ tuổi giúp ông trở nên gợi cảm hơn trong văn chương chăng? Tôi không biết, chỉ với lúc hiểu cứ có cảm giác mình bị thôi miên bởi những đề xuất đầy thú vị nhưng Murakami kể, như thể phiên bản thân đã sẵn sàng chuẩn bị cho cuộc chạy con đường dài dẫu đến dưới cái lạnh lẽo căm căm của ngày đông hay nóng ran tựa đổ lửa giữa hè. Chạy một cách bền vững và nghiêm túc.

Ba mươi tuổi, Murakami bước đầu chạy bộ, “ở chiếc tuổi mà Jesus Christ chết. Dòng tuổi nhưng Scott Fitzgerald bắt đầu xuống dốc. Dòng tuổi ấy có thể là một kiểu dáng giao lộ vào đời. Đó là chiếc tuổi khi tôi ban đầu cuộc đời fan chạy cỗ của mình, với đó là điểm xuất phạt muộn màng nhưng chân thực của tôi, có tác dụng tiểu thuyết gia”. Chỉ cách điểm khởi thủy của mình, ông cũng đã phần nào tấn công một đòn chổ chính giữa lý lắng đọng vào những người trẻ đầy âu lo, nhiều ước mơ nhưng hay loay hoay lần chần làm gì, bọn họ quên rằng giải pháp duy nhất bỏ trên được đỉnh của vinh quang đó là bắt đầu. Do mọi thứ đa số là một quy trình rất nhiều năm và luôn không dễ dàng chịu, vậy bao gồm cách như thế nào khác không tính bắt tay triển khai những điều tốt ho hoặc rồ dại để giành được mục đích của bản thân mình đâu?

Tôi mê say cách trần ngọc thành thật với người hâm mộ của mình, rằng sản phẩm công nghệ ông đạt được không ít nhất lúc chạy trên phố là các khoảnh xung khắc tĩnh trên và đối chọi độc, mặc dù cho ông mang đến với chạy bộ cùng mong ước giảm cân, vứt thuốc lá, tăng tốc sức bền. Bao gồm lẽ chính vì vậy mà lại trong văn hoa của Haruki Murakami, ta luôn luôn nhìn thấy sự đơn chiếc được tự khắc họa rất rõ nét, “ở đó mọi cá nhân đều là 1 cá thể độc lập, tất cả ý thức riêng rẽ biệt, và có thể thấu suốt được tận cùng tâm hồn của mình”. Sau những lần thả lỏng để bạn dạng thân với cái đầu trống không trê tuyến phố chạy, ông hình như cũng đã ngưng trệ để nhìn vào tận sâu mặt trong, hiểu ra sự quan trọng đặc biệt của bài toán có mục tiêu sống. Đừng mong ngày mai tỉnh dậy ta sẽ có tác dụng được gì đó thật lớn lao, chỉ việc thấy mình còn sống trong đời, mãnh liệt và trọn vẹn là đủ. Như cách ông kiên định vượt qua gần như giới hạn của doanh nghiệp thân, nâng dần thử thách lên và hoàn thành các đường chạy, đặc biệt quan trọng trong lần ông vượt qua 26.2 dặm trên Athens giữa mùa hè rồi bị cho là điên rồ vậy.

Xem thêm: Tuôi thanh xuân 2 tập 7 trực tuyến, phim truyện: tuổi thanh xuân


*

Không ai tức thì từ khi bắt đầu đã hoàn toàn có thể làm giỏi và không hẳn mục đích sống nào cũng rất được người không giống xem trọng giỏi tung hô, nhưng lại hãy nhìn phương pháp Murakami kiên cường suốt nhị mươi năm ròng rã trên rất nhiều đường đua, bạn chắc chắn rằng sẽ biết mình nên làm gì. “Không nên là người về độc nhất trong văn chương. Tôi liên tục viết phần đa thứ tôi muốn viết, đúng như bí quyết tôi muốn viết, cùng nếu điều đó có thể chấp nhận được tôi sống thông thường thì tôi ko thể yên cầu gì hơn”. Là 1 người thông thường cũng chẳng nên điều gì đáng buồn, vày chính bạn là người ra quyết định mình sẽ vắt nào, cả vui - bi thảm - hoan hỉ - khổ đều không có ngoại lệ.


Haruki Murakami ko nhắc nhiều đến sự nghiệp văn chương lớn tưởng của mình, cũng chẳng ganh tị với ai lúc mình xuất phát chậm trễ hơn so với những chiếc tên gạo gốc trong văn đàn, sản phẩm công nghệ duy nhất khiến ông thân thiết là làm sao để bạn dạng thân cùng tác phẩm luôn luôn đổi mới. Trong cuộc chạy đua văn chương, Murakami dường như chỉ nhận thấy một đối phương duy độc nhất và xuyên suốt là bạn dạng thân ông - người đang ngày dần luống tuổi và rất đơn giản bị tuột lại phía sau. Thấy được một người bầy ông tứ tuần nắm gắng xong bài phân phát biểu của mình bằng giờ đồng hồ Anh, mặc dù cho ông hoàn toàn có thể dùng giờ Nhật với nhờ phiên dịch, tuy nhiên hơn ai không còn ông mong muốn thứ mình truyền cài đến mọi bạn phải trọn vẹn, bắt buộc dù bận bịu cỡ như thế nào ông vẫn cố rèn luyện cách dẫn dắt vấn đề mềm mại và mượt mà nhất. Các bạn sẽ thấy thiệt ra không tồn tại thời điểm ban đầu nào là muộn cả, bạn chỉ cần tin phiên bản thân có tác dụng được và cố gắng cho mọi việc mình đang làm thôi, trái ngọt rồi vẫn thuộc về thiết yếu bạn. Chưa hẳn ngợi ca, nhưng mà khi tận mắt chứng kiến những điều đối kháng thuần cơ mà Murakami có tác dụng và suy nghĩ, tôi đích thực dành tương đối nhiều sự kính phục cho rất nhiều thành tựu trong đời ông, hệt như đây là sứ mệnh Thượng đế ban đến ông, chứ không hẳn ai khác.

Khép cuốn sách này lại, mặc dù có bị quyến rũ bởi phần nhiều trang văn giàu chất tự sự của Haruki Murakami thì bạn cũng không bắt buộc ngày ngày thức sớm chạy cỗ hay tự ép mình từng sáng số đông ngồi vào bàn viết để tạo ra một mẩu chuyện hay ho như thế nào đó cho đời. Mà có lẽ rằng trên “đường đua marathon của một đời người” các bạn đã thu nhặt được rất nhiều điều nhỏ dại bé nhưng lại đáng quý cùng biết đâu, đây là lúc chúng ta vươn mình thay đổi một chiến binh thực thụ với lòng quả cảm không ai sánh bằng, kiên cường theo xua đuổi định mệnh. Miễn bạn không vươn lên là kẻ bộ hành sớm đầu mặt hàng thì dù chẳng đi nhanh, chạy vội bạn rồi cũng cho được đích.

“Tôi dốc hết sức mình, chịu đựng đựng cái đề nghị chịu đựng, và tôi tất cả thể, theo cách của riêng mình, mãn nguyện.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *